 |
Daisy's blog
Từ hảo vọng
|
Mờ sương tháng mười, tôi gặp một người con gái đứng hoang lặng trên đường đi. Em nhìn tôi qua những kẽ tay Cái nhìn của em là cái nhìn không thể cưỡng lại - cái nhìn mê mị và xa thẳm - qua những kẽ tay. Tôi hỏi em tên gì, em nói, tên em là hôm nay Tôi hỏi em mấy tuổi, em nói em quá ngắn ngủi cho một con số Tôi hỏi em từ đâu đến, em nói em từ tôi mà đến Em trả lời qua những kẽ tay, rồi em im lặng và tôi cũng vậy Tôi đứng cùng em trong suốt một ngày. Em đứng cùng tôi trong suốt một ngày. Chúng tôi đứng cùng nhau trong suốt một ngày và chúng tôi im lặng. Chúng tôi nhìn một ngày kéo lê trên trái đất - cùng những dòng người hối hả mà nó mang trong mình. Một vạn điều đã có thể được nói ra, nhưng với em, im lặng quý giá hơn tất cả. Em tĩnh như bầu trời đêm ngay trước một trận bão lớn, em là cái tĩnh hỗn độn nhất mà tôi từng gặp, em chất chứa nhưng không bùng nổ. chỉ vỉ tên em là hôm nay Em thở dài khi mặt trời dần ngả về phía tây, tiếng thở dài đi qua những kẽ tay, rồi tan chảy vào một tia nắng đang hấp hối nơi mặt đường, làm nó rùng mình, đục dần rồi tắt hẳn. Em nói đã tới lúc em phải rời đi, và em muốn tôi gặp một người. Tôi hỏi em muốn tôi gặp ai. ngày mai Em nói nhỏ rồi bước đi, trên mỗi bước chân em, hoan lạc ngủ mê bên những vùng nước mắt, Và em tan dần về phía xa. Tôi không cần gặp ngày mai, chỉ vì kẻ tôi yêu tên là hôm nay
một ngày đứng cùng em dài hơn cả tháng 10 (từ hảo vọng)
Ảnh: chỉ là tự dưng nhớ tới Hoàng Tử Bé và bông hoa trên một tinh cầu ở một nơi nào đó xa tít tắp...
Người Áo Lam
|
|
| March 18, 2009 | 10:03 AM |
|
|
 |
Nụ cười mỉm lại có thể làm ấm cả một tấm lòng
|
...Tiểu hỏi sư phụ Trí Duyên: Phải chăng nhân sinh cũng giống như những cánh hoa, tuy nhỏ mà diễm lệ?
Sư phụ cười đáp: Trong mắt chúng ta, cánh hoa tuy đẹp nhưng không thể để lâu được. Chỉ cần cách đêm, cánh hoa đã khô héo vì không được dưỡng nuôi. Cái đẹp này thật ngắn ngủi, không có khả năng sinh sống. Nhưng thảm cỏ bình thường kia hiếm ai để ý thì lại không ngừng sanh trưởng, dần dần phủ đầy cảnh núi.
Quả thực, ngôi sao băng lấp lánh chỉ trong thoáng chốc, nhưng ngọn đèn nhỏ lại có thể sáng thâu đêm. Nham thạch không ngừng bị sóng dữ đập vào vẫn đứng y nguyên bất động, nhưng những giọt nước nhỏ giọt vào đá từ năm này qua năm nọ lại có thể xuyên qua núi cứng. Cười to khiến người ta để ý, nhưng cười mỉm lại có thể làm ấm cả một tấm lòng.
Nhân sinh cũng như vậy, cứ theo đuổi cái huy hoàng ngắn ngủi không có ý nghĩa gì, chỉ là thay đổi quỹ đạo của chính mình, thường không đạt được gì cả; tích lũy từng chút trí tuệ, làm hành trang cho tương lai của chúng ta, mới là sự vĩnh hằng.
Trích từ "Cánh hoa và thảm cỏ xanh" - Quán Cháo Trắng của Giới Sân  ...Có loài hoa được tận tâm vun bồi, chưa tới tháng đã bị khô héo; có loài hoa bị bỏ lăn lóc hơn nửa tháng vẫn cành lá xanh tươi. Tiểu hỏi sư phụ Trí Duyên, làm sao mà Tiên Nhân Chưởng không bị khô héo? Sư phụ đáp, do vì Tiên Nhân Chưởng sống trên sa mạc, quen với việc khô hạn, nên không cần nước vẫn sống.
Thì ra, khốn khó không phải là nghịch cảnh, giống như hoa Tiên Nhân Chưởng sống trên sa mạc, do vậy mà sức sống càng thêm mãnh liệt. Trích từ "Loài hoa quý và Tiên Nhân Chưởng" - Quán Cháo Trắng của Giới Sân "Cách khắc phục những suy nghĩ tiêu cực và những cảm xúc có hại là phát triển những cảm xúc tích cực mạnh mẽ hơn" – Đạt Lai Lạt Ma.
Đối với nhiều người, cuộc sống có thể tốt hơn nếu họ nhận ra những ý nghĩ tiêu cực, những cảm xúc có hại và thay vào đó bằng những suy nghĩ lạc quan, những cảm xúc tích cực.
Suy nghĩ theo hướng tiêu cực, dưới nhiều hình thức, cách này hay cách khác len lỏi vào suy nghĩ và cách nói năng của ta mà ta không biết. Bí quyết thành công, theo thiển ý của tôi, là phát hiện ra chúng và tiêu diệt chúng như loài sâu độc hại. Hãy thay thế chúng bằng những suy nghĩ và cảm xúc tích cực, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn lao trong mọi điều bạn làm...
Trích từ Khắc phục những suy nghĩ tiêu cực - tác giả Huỳnh Huệ
|
|
| February 22, 2009 | 9:02 AM |
|
|
 |
Biết mình
|
Trích từ blog Đọt Chuối Non: "Yên lặng là điều kiện cần thiết để quan sát. Và bởi vì yên lặng quá hiếm hoi trong thời đại chạy đua ồn ào của chúng ta, quan sát chính mình trở thành quá khó khăn , vì vậy nhiều người không có cơ hội thấy được mình một cách rõ ràng. Đây là điều mà nhà Phật gọi là vô minh, và môt số triết gia và xã hội học gia tây phương gọi là “vong thân” (alienation). Vậy thì điều đầu tiên bạn phải làm là tìm một tí yên lặng mỗi ngày để quan sát mình. Ngồi yên trong một góc công viên thanh vắng, hay đóng cửa phòng ngủ và tắt nhạc, đương nhiên là bớt đi được một tí ồn ào, nhưng chưa chắc như vậy đã là yên lặng. Bởi vì trong đầu chúng ta thường có nhiều “tiếng động”, như là bận rộn suy tính công việc, lo lắng, giận ai đó, bực mình điều gì đó. Chỉ khi nào các tiếng động này lắng xuống, lúc đó ta mới có được yên lặng. Đó cũng chính là lý do mà các nhà đạo học đông phương thường dạy người ta xếp bằng và tập trung tư tưởng vào việc theo dõi hơi thở. Kinh nghiệm cho thấy đây là cách hữu hiệu nhất để làm cho các tiếng động trong đầu mình lắng xuống. Các tôn giáo tây phương thường tìm sự tĩnh lặng trong cầu nguyện. Đó cũng là một cách rất hay. Bạn có thể tìm bất kỳ cách nào hợp với bạn. Điều cốt yếu là tĩnh lặng. Nếu bạn tập trung tư tưởng vào việc quan sát một bông hoa đẹp chẳng hạn, quan sát màu sắc, cách hoa, nhụy hoa, các kết cấu của hoa, cũng có thể làm cho các “tiếng động” khác biến dần đi. Hay là nghe nhạc nhẹ và để tâm vào nhạc một tí. Khi đã có yên lặng rồi, bắt đầu quan sát mình. Có hai cách quan sát. 1. Quan sát quá khứ: Nhìn lại mọi việc mình làm, mọi câu mình nói, mọi suy nghĩ mình có trong ngày. Quan sát xem mình đã làm điều gì không nên làm, và cần thay đổi phong cách và thái độ trong tương lai không. Đây chỉ là cách rất sơ đẳng. 2. Quan sát mình trong hiện tại: Có ba giai đoạn quan sát — quan sát thân thể, quan sát cảm giác, và quan sát tư tưởng. Quan sát thân thể là nhắm mắt, dùng trí óc để “nhìn” thân thể mình, nhìn thế ngồi hay thế nằm của mình, nhìn tay chân, mặt mũi, tóc tai của mình. Sau đó quan sát cảm giác, bắt đầu là cảm giác trong thân thể như tê tay, ngứa chân, rồi đến các cảm giác trong đầu óc như buồn, vui, giận, bực mình, trống không, v.v… Kế đó quan sát cả lý do mà mình có những cảm giác đó, như là ai đó hồi chiều nói một câu mà tối nay mình còn cảm thấy buồn buồn. Giai đoạn cuối cùng là quan sát tư tưởng, “nhìn” xem cái đầu mình đang suy tư điều gì, như là “mình đang bực mình vì cô này và đang ước ao được mắng cô ta một trận”, hay “mình đang nghĩ đến việc phải viết xong tờ trình ngày mai.” Chỉ giản dị vậy thôi. Nếu ngày nào trước khi ngủ ta cũng có khoảng 10 phút tập như thế, thì ta sẽ luyện cho hệ thần kinh của mình nhận diện các cảm xúc và tư tưởng của mình mỗi khi chúng xuất hiện. Và đã nhận diện được tức là có thể kiểm soát được. Thông thường việc nhận diện tự nó có hiệu quả ngăn ngừa, cũng như kẻ trộm tự động ngưng trộm khi hắn biết là người ta đã nhận diện được hắn là tên trộm. Các thực tập trên đây dựa một tí theo thiền Tứ Niệm Xứ của phật giáo nguyên thủy. Thiền này có bốn quan sát: Thân thể, cảm giác, tư tưởng và vũ trụ. Ở đây ta chỉ cần dùng 3 bước đầu về mình mà thôi. Hơn nữa, các vị sư thường ngồi xếp bằng để thiền định. Tuy nhiên, nếu bạn ngồi xếp bằng mà trong lòng thì cứ tương tư đến giường nệm và gối ôm, thôi thì lên giường nằm ôm gối cho được việc. Điều quan trọng là tĩnh lặng và quan sát, chứ không nhất thiết là ngồi, nằm hay đi. Bạn chỉ cần tập quan sát chính mình như thế, một lúc nào đó bạn sẽ thấy được những gì xảy ra trong mình mỗi khi chúng đến và bạn có thể làm chủ chính mình—không dễ nổi nóng, không dễ lo sợ, không dễ mất bình tĩnh. Lúc nào cũng tĩnh lặng và chủ động. Và nếu có ai thấy bạn nổi nóng, đó không phải là vì bạn “bị” nổi nóng mà bạn cố tình ra vẻ nổi nóng, vì làm như thế thì người kia mới chịu nghe. Chúc các bạn một ngày vui vẻ." Mến, Trần Đình Hoành
|
|
| February 21, 2009 | 7:02 AM |
|
|
 |
Ngôn ngữ cơ thể và sức mạnh của tư tưởng
|
Các bạn mến, Mấy hôm nay có nhiều việc nên mình chưa viết được gì thêm. Hôm nay xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn blog Đọt Chuối Non và loạt bài viết về Tư Duy Tích Cực của anh Trần Đình Hoành mà mình cũng đã post bên Lá Xanh. Mong rằng các bạn sẽ hoan hỉ và thấy bổ ích. "Ngôn ngữ của thân thể" là một bài viết khá thú vị mà mình cũng xin hân hạnh giới thiệu.  Một số trích đoạn chọn lọc từ loạt bài trên của tác giả Trần Đình Hoành: Dù là ngôn ngữ nào đi nữa, thì sức mạnh của ngôn ngữ–cả lời nói lẫn ngôn ngữ của thân thể–luôn luôn nằm trong lòng tin và sự thật. Ta biết rằng thân thể ta thường “nói” tự nhiên, do tiềm thức điều khiển. Vậy thì hãy để tiềm thức điều khiển ngôn ngữ của thân thể. Trước khi nói chuyện với ai, ta hãy chắc chắn là trong lòng ta thích thú nói chuyện với người đó, ta có thiện cảm với họ, ta sẽ thành thật trong khi nói chuyện, ta sẽ xem họ như là bạn tốt của ta. Nếu ta đã tâm niệm như vậy trước khi vào cuộc, thì trong khi nói chuyện, thân thể ta sẽ tự động nói ra điều đó, mà ta không cần phải điều khiển bằng ý thức. Vì vậy, nhiều nhà ngoại giao lớn trên thế giới ngồi tĩnh tâm rất lâu trước khi vào phòng họp cho các cuộc họp quan trọng. Tức là, dùng tâm để làm chủ hành động của mình. Ở đây có một khái niệm rất căn bản trong đời sống mà chúng ta cần ghi nhớ, vì nó sẽ chi phối tất cả mọi sinh hoạt sống của ta: “Tất cả mọi điều ta làm ở bên ngoài đều phải được điều khiển từ trong tâm, thì mới có sức mạnh.” ...Trong đời sống, chúng ta học rất nhiều kỹ thuật—nói chuyện, quản lý, tiếp thị, v.v… Tuy nhiên, khi thực hành ta không thể thực hành kỹ thuật mà phải thực hành nghệ thuật. Mà nghệ thuật thì phải đi từ tâm đi ra. Trích từ "Ngôn ngữ của thân thể" Tư tưởng có thể ảnh hưởng đến đời sống và thành công (hay thất bại) của ta trên rất nhiều cấp độ khác nhau. Tư duy tích cực làm cho chính mình trở thành vui vẻ, tích cực, năng động. Mỗi người chúng ta có một mục đích trong đời sống, như thành bác sĩ giải phẫu, làm chủ một tiệm phở, thành người mẫu, v.v… Đạt được mục đích đó thì tạm gọi là thành công. Nhưng đó chỉ là “tạm” thôi, vì một lúc nào đó, có thể là sau bao năm tranh đấu trên đường đời, ta sẽ thấy rằng mục đích thật mà ai cũng muốn là “hạnh phúc,” mà hạnh phúc không phải từ đâu ra cả, hạnh phúc chỉ là một trạng thái bình an trong tâm tưởng. Chúng ta sẽ nói thêm về hạnh phúc trong những dịp khác, hôm nay ta chỉ nhắc đến một tí để nói rằng “thành công” là một ý niệm rất tương đối, đừng có so bì mình với thành công của người khác, đó là một so sánh cực kỳ sai lầm. Tất cả mọi suy tư, mọi chữ dùng trong cách suy nghĩ, ... đều phải tích cực... Khi tiềm thức nhận các chữ này thường xuyên, tiềm thức cứ theo hướng đó mà đi, và tự nhiên là ta sẽ thấy hăng hái vui sướng đi theo hướng đó. “Cư xử như một bà hoàng, và người ta sẽ cư xử với bạn như một bà hoàng.” Có nghĩa là, cứ nghĩ rằng mình là người đã thành công, ăn nói đi đứng suy tư như người đã thành công, rồi tự nhiên cuộc đời sẽ mang đến thành công cho mình. Trích từ "Sức mạnh của tư tưởng" Tư duy tích cực: (1) khi nhìn mọi sự, mọi vật, mọi vấn đề ta luôn luôn thấy cái hay, cái đẹp, cái tốt;
(2) nếu thấy cái xấu ta có khả năng biến cái xấu thành cái tốt; và
(3) luôn luôn hướng đến hành động để làm mọi sự tốt hơn.
Đặc điểm của tư duy tích cực là
(1) tập trung cái nhìn và tư tưởng vào cái tốt, nếu thấy cái xấu cũng phải tìm cho ra cái tốt trong cái xấu để tập trung tư tưởng vào đó, và
(2) dùng cái tốt như là động lực thúc đẩy mình sống và làm việc, đi đến mục đích cuối cùng là làm cho cuộc đời tốt đẹp hơn. Cuộc đời đây là cuộc đời của chính mình, và là cuộc đời của thế giới mình sống. Tức là, cái tốt vừa là động lực thúc đẩy mình sống, vừa là mục tiêu tối hậu của cuộc sống. Trích từ: "Tư duy tích cực là gì?"
|
|
| February 21, 2009 | 7:02 AM |
|
|
 |
Duyên là do mình tạo ra?
|
Ngày 5.2.2009 Bốn giờ chiều. Ba chở mình đi tìm chùa Nguyên Thủy ở Cát Lái, Quận 2. Qua cầu Nguyễn Hữu Cảnh, đến Lương Định Của đi thẳng hoài, qua cầu Giồng Ông Tố, cây xăng Đàm Duy Tân, chùa Thiền Tôn… Nhìn bên tay trái, đường số 10, rẽ vào, bảng ghi Nguyên Thủy Tự. Đối diện với chùa là một khu nghĩa trang bình dân nhỏ… Vào gặp Sư cô Hạnh Bảo và cô thư ký. Nhận tạm bộ quần áo trắng vì chưa kịp có đúng đồng phục cho thiền sinh nữ (váy nâu). Điền thư cam kết, phiếu đăng ký, sơ yếu lý lịch. Đến mục nghề nghiệp đang chưa biết nên ghi ra sao, mình ngẩng lên hỏi ba, giờ ghi cái gì ở chỗ nghề nghiệp ha ba. Cô thư ký nói, thì cứ ghi “nội trợ”. ;) Ba thấy mình ổn rồi ba về. Cô Chung phát cho mình mùng, bát với ba cái móc áo, rồi cô dẫn ra thiền xá nữ, có chỗ cho khoảng mười mấy người, mỗi người một cái giường bố hoặc chiếu làm nơi ở, để đồ đạc dưới gầm giường. Thay đồ trắng rồi dạo quanh chùa. Mua cuốn sách Biết và Thấy, đã được nghe Sư cô Khema và chú Doãn giới thiệu trước đây. Ba về rồi, giữa cảnh chùa tĩnh mịch tự nhiên thấy buồn quá. Lòng còn ngổn ngang trăm thứ, nghĩ rằng mình không tu được… Khoảng 7 giờ tối theo mọi người ra thiền đường, nghe Thiền Sư giảng pháp. Thầy giảng xem sân hận như con rắn độc trong đầu. Mỗi khi nổi giận hãy mở hộp trang điểm rồi nhìn vào gương để thấy lúc đó chúng ta xấu xí như thế nào. Sống thân ái là một thứ mỹ phẩm kỳ diệu, sẽ làm người ta trẻ trung và đẹp hơn, cái đẹp tỏa ra từ tâm hồn. Đức Phật dạy đối trị sân hận bằng lòng từ bi, tình thân ái (loving-kindness). Chín giờ tối thầy kết thúc giờ thuyết pháp. Mọi người trở về thiền xá đi ngủ. Đèn tắt hết. Ngày 6.2.2009 Ba giờ sáng, có tiếng chuông báo thức của ai đó vang lên giục giã. Mọi người lục tục thức dậy, vệ sinh cá nhân. 3h45 ra thiền đường, nhiều người đã ngồi sẵn nghiêm trang, tịch lặng trong bóng tối trên những tấm nệm nhỏ hình vuông màu đỏ. Mỗi ngày có bốn thời thiền 4h-5h30, 7h30-9h, 12h30-14h, 15h30-17h, và giờ trình pháp với Thiền Sư tùy thầy ấn định mỗi ngày, thường là từ 16h30 chiều. Ngồi thiền đến 4h30 thì đèn bật sáng, Thiền Sư và các chư tăng đến. Mọi người tụng kinh bằng tiếng Pali đến gần 5h30. Sau đó, các tấm nệm được thu lại xếp vào một góc để lau nhà. Người quét người lau, thoáng chốc là xong. 6h sáng, kẻng báo giờ đi bát ăn sáng. Mỗi người cầm bát của mình, đi chân trần, xếp hàng từ cổng chùa theo thứ tự hạ lạp, người cao tuổi và chư tăng, ni đứng trước, thiền sinh nam rồi đến thiền sinh nữ. Ăn sáng có cháo đậu đỏ với dưa mắm, bánh phồng tôm, chuối, kẹo, mứt dừa… Mình sẽ ghi lại những món ăn mỗi ngày để sau này bắt chước học. Thức ăn để dạng buffet cho mỗi người tự lấy một cách vừa đủ, không hoang phí. Ngồi theo vị trí riêng, chư tăng, ni, thiền sinh nam, thiền sinh nữ. Trước khi ăn phải đọc bài kinh ngắn quán tưởng về vật thực, đại ý rằng: “Chúng ta thọ thực đây để duy trì sắc thân cho được tồn tại và bảo tồn sanh mạng, đặng giúp đỡ đến sự tu hành, tránh khỏi đói khát và ngăn ngừa sự ăn quá độ.” Mình ngồi chung bàn với mấy bác lớn tuổi. Các bác nói tụi con trẻ mà biết tu vậy là có phước. Ăn xong mỗi người tự rửa chén của mình trong bốn thau nước lớn để sẵn: một thau nước tráng, một thau nước xà bông, và hai thau nước xả, tráng lại cho sạch. Sau khi ăn xong, mọi người tỏa ra quét lá ngoài sân chùa, quét và lau chánh điện… 7h30, tập trung trên thiền đường, lễ khai giảng khóa thiền đầu năm Kỷ Sửu, lễ bái sư. 10h30, chuẩn bị đi bát ăn trưa. Cơm trưa có canh chua, cải xào, mít non kho thơm, nấm và chả chay. Ăn cơm chùa lúc nào cũng thấy ngon. Ăn xong thì buồn ngủ. Ngủ đến 12h45 dậy, ra thiền đường. Hai giờ chiều, đến gặp Thiền Sư cùng các bạn mới, để thầy hướng dẫn những bước cơ bản nhất đầu tiên. Đó là quán niệm hơi thở (mindfulness breathing), tập trung vào điểm xúc chạm nằm giữa mũi và môi trên, nhận biết hơi thở vào và hơi thở ra. Thầy dạy về những nơi chốn thích hợp để ngồi thiền: trong rừng, dưới một gốc cây, ở một nơi vắng lặng. Tư thế quan trọng là phải thẳng lưng, bắt tréo chân, không nhất thiết phải là tư thế hoa sen (kiết già) hay bán già, có thể xếp bằng và để tay sao cho thấy thoải mái nhất. Để trị phóng tâm (wandering thoughts), thầy dạy cách đếm số, ví dụ chọn số 8 (số được chọn nên lớn hơn 5 và nhỏ hơn 10), thì cứ đếm đến 8 lại quay lại đếm từ đầu… 6h chiều, lễ bái Tam Bảo. 7h tối thầy giảng pháp. Câu chuyện Đức Phật dạy chính con mình là Rahula khi có lần Rahula tự nghĩ, nếu cha ta không đi tu mà làm vua thì ta đã có thể là hoàng tử…Đức Phật dạy Rahula về bài học của Đất, Nước, Gió, Lửa…dù cuộc sống thăng trầm, dù người ta đối xử với mình tàn tệ hay tốt đẹp, dù thế nào, cũng hãy giữ được sự vững vàng và bình thản như Đất, như Nước, như Gió, Lửa… Và điều căn bản trước hết để xác định một người tu chính là giới đức (morality). Người tu sĩ phải giữ gìn giới đức như giữ gìn sinh mạng của chính mình. Một người được giàu sang nhờ giữ giới, có phước báu cũng nhờ giữ giới, có được thân người quý báu và trí tuệ để hiểu Đạo trước hết cũng nhờ giữ giới. Buổi tối về phòng, mình quen được một cô bé dễ thương mới vào. Cô bé nhỏ hơn mình sáu tuổi, tên là Viết Hiền, người Hà Nội, cô dạy học nhiều môn và tiếng Anh ở một trường trung cấp ở Thủ Đức. Cô bé hỏi mình: “Chị có thiền bao giờ chưa? Chị có định xuất gia không?” Mấy cô bên cạnh nghe vậy khuyên: tu đi, tụi con xuất gia được là tốt lắm đó, trẻ học mới dễ vô, chứ già rồi học cái gì cũng khó. Mình bảo thấy tu khó quá, vì lòng mình còn vướng bận trần gian lắm, chắc phải có duyên mới xuất gia được. Em cười: “Duyên là do mình tạo ra.”
|
|
| February 18, 2009 | 3:02 AM |
|
Latest Posts
Monthly Archive
Change Language
Tags Archive
alfabetismos answers conservancy debate docente formación green hybrid in initiatives internet internetactivism lightbulbs meta-post moju nature nuevos planet pledge politics public search srilanka super-sitios taxi the virginia west yahoo
58450 views
|
 |